Friday, November 28, 2008

Chấn hưng giáo dục - Chớ để số lượng đè chất lượng

Bài viết gốc trên Vietnamnet

Từ ngày vấn đề nghiên cứu khoa học được nêu như một vế quan trọng trong giáo dục đại học, có một sự hăng hái đếm số lượng, để đo sự tiến bộ. Có một sự đề cao khẩu hiệu "publish or perish" (có ấn phẩm hoặc là chết).

TIN LIÊN QUAN

Thực ra, nghiên cứu khoa học đâu có đơn giản như vậy, kể cả việc có bài đăng trong các tập san khoa học có tiếng. Và gây sức ép để có ấn phẩm bằng mọi giá, cũng không phải là điều hay, vì nó có thể góp phần thúc đẩy gian lận.

4 thí dụ

Những người nhận bằng tốt nghiệp cao học này, sẽ còn bao nhiêu theo đuổi học vị tiến sĩ? Ảnh: Trung Kiên

- a) Năm 1974, ông William Summerlin, một nhà miễn dịch học thuộc Viện Sloan-Kettering ở thành phố New York, khẳng định là đã tìm ra một kỹ thuật cấy tế bào giữa loại khác nhau mà không gây phản ứng loại bỏ tế bào ghép. Để chứng minh sự kiện này, ông trưng ra một con chuột trắng mà ông bảo là đã ghép da một con chuột đen cho nó. Nhưng những người đồng nghiệp đa nghi đã khám kỹ con chuột và nhận xét là màu da được ghép biến mất sau khi đã được lau bằng cồn. Hóa ra, Summerlin chỉ dùng bôi mực đen để giả ghép da. Cuộc điều tra sau đó cũng cho thấy là vụ Summerlin tuyên bố là đã ghép giác mạc (cornée) của [con] người cho mắt của [con] thỏ cũng chỉ là trò bịp bợm.

- b) Nhà khảo cổ Nhật Shinichi Fujimura, vào những năm thuộc thập niên 1990 nhiều lần lén chôn đá đã tạc đã đẽo sẵn xuống những lớp đất xưa, để rồi sau đó công bố đã "phát hiện". Năm 2000 bị tờ báo Mainichi Shimbun lật tẩy khi ông ta khoe có phát hiện mới, vì phóng viên báo này có bằng chứng lén quay phim lúc ông này đang chôn đồ đá giả trước đó 4 ngày.

TIN LIÊN QUAN
- c) Nhà vật lý điện tử người Đức Jan Hendrik Schön, thuở mới ở tuổi 32 mà đã được người ta biết danh tiếng, được Bell Labs ở Mỹ tuyển dụng. Khoảng năm 2001, ông ta trung bình cứ mỗi tuần có 1 ấn phẩm khoa học trong nhiều tờ tập san khoa học có tiếng, kể cả ScienceNature. Nhưng một số nhà khoa học nghi ngờ kết quả của ông ta. Một cuộc điều tra năm 2002 đưa ra kết luận rằng trong số 24 bài báo của ông Schön, 16 bài thuộc loại bịp và 6 thuộc loại đáng nghi: ông ta ngụy tạo kết quả của các thí nghiệm của mình, để cho các kết quả khớp với kết luận của mình.

- d) Năm 2005, giáo sư sinh học Nam Hàn Hwang Woo-Suk mạo nhận là đã thành công trong việc sản xuất 11 dòng tế bào mầm phôi người bằng cách cấy nhân tế bào da vào noãn đã bị lấy mất nhân. Đó là một tạo sinh vô tính con người đầu tiên mà viễn tưởng cho ta hy vọng là sẽ có những trị liệu vô cùng tân tiến. Nhưng sau đó ban điều tra của đại học ông ta cho biết là tất cả những nghiên cứu đó là gian lận.

Vậy thì có đáng cứ hết ngày này ngày nọ hô khẩu hiệu sao có số bài đăng thật nhiều, trong khi không nhấn mạnh hơn đến chất lượng?

Số trường khổng lồ, số thầy tí hon

Tôi đọc trong bảng số liệu thống kê của Bộ GD-ĐT Việt Nam, thấy các con số khổng lồ về số trường ĐH, kèm với con số tí hon về cán bộ giảng dạy có chức danh (tôi giả định rằng trình độ các vị tương xứng với chức danh đó), mà thấy hãi.

Sao có thể cho phép thành lập nhiều trường như thế, với nhiều sinh viên như thế, với đội ngũ giảng viên có trình độ ít ỏi như thế, học và dạy như thế mà cứ khẳng định được rằng đến năm này, năm kia, sẽ có những đại học lọt được vào danh sách top 200, đại học thế giới.

Rồi lại còn đề án 2 vạn tiến sĩ, dự tính với tỉ số 38% đào tạo ở nước ngoài (với những loại đề tài nào, với những đại học nước ngoài nào?). Rồi đào tạo ở trong nước như thế nào, khi đội ngũ giảng dạy đại học trong nước đang trong tình trạng hiện tại. Lấy gì bảo đảm rằng hễ cứ ghi tên làm nghiên cứu sinh thì sẽ tìm ra kết quả? Rồi còn cả việc đào tạo ở những mức độ khác, như thạc sỹ, kỹ sư, kỹ thuật viên, các chuyên viên quản trị, hành chính, v.v. Làm sao có được nhân viên có trình độ thực sự để đáp ứng nhu cầu? (Nếu ví von một chút thì có thể nói: thuốc có đủ liều, thì mới chữa được bệnh; thuốc pha loãng để số lượng tăng gấp mười gấp trăm, thì chữa cái gì, đó chưa nói đến thuốc giả).

Nhiều nhà khoa học trong và ngoài nước, và cả đại biểu Quốc hội cũng đã nhiều lần lên tiếng. Riêng tôi đã có dịp phát biểu nhiều lần bằng bài viết hay bằng lời nói.

Đặc biệt là vào ngày 21/5/2000: nhân chuyến thăm chính thức nước Pháp của Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, một cuộc gặp gỡ với một số Việt kiều được tổ chức tại sứ quán của ta ở Paris. Tổng Bí thư tỏ thái độ thân mật, yêu cầu đặt câu hỏi để ông trả lời; tôi có đặt câu hỏi về: Sự khác biệt giữa áp dụng hình án rất nặng đối với một số vi phạm về kinh tế hoặc xã hội (tôi nghĩ tới tham nhũng, hoặc buôn bán ma túy), và sự lơ là về luật pháp đối với những vi phạm trong giáo dục đào tạo mà sự tác hại lại gấp bội, lan ra không những trong thế hệ hiện nay mà cả tới các thế hệ mai sau. Hôm đó, ông Tổng Bí thư không trả lời trực tiếp, mà trả lời nguyên tắc chung chung.

Câu hỏi của tôi vẫn tồn tại, đối với những nhà cầm quyền hiện nay và trước công luận. Nói không với bệnh thành tích, thì đừng chạy theo số lượng vì thành tích.

Riêng tôi thì chỉ xin được nhắc lại một lần nữa lời Trần Hưng Đạo trả lời các quan nhà Trần xin tuyển thêm binh để đánh giặc Nguyên: “Binh cốt giỏi, chứ không cốt nhiều; nếu nhiều mà không giỏi thì như Bồ Kiên có trăm vạn quân cũng không ích gì!”

  • Bùi Trọng Liễu - Nguyên giáo sư ĐH (Paris, Pháp)

Tuesday, November 18, 2008

Giảng viên "lãng quên" và sinh viên "trộn lẫn"

Giáo sư A.Scheeline, một trong hai chuyên gia hàng đầu của Mỹ về Phổ (Spectra) và M. Gruebele - giáo sư cả về Hóa học, Vật lý, Sinh học là hai nhân vật tiếp theo của chuyên đề "Quan hệ thầy trò và trung tâm của giáo dục". Cả hai đều có thời gian giảng dạy ở ĐH Khoa học tự nhiên, ĐH Quốc gia Hà Nội.

CHUYÊN ĐỀ: "QUAN HỆ THẦY - TRÒ VÀ TRUNG TÂM CỦA GIÁO DỤC"
Quan hệ kiểu "dịch vụ", chiếc phong bao và những điều mới

http://www.tuanvietnam.net/vn/nhanvattrongngay/5328/index.aspx

Friday, November 7, 2008

Hồ Quý Ly (1336 - 1407)

http://vietsciences.free.fr/vietnam/danhnhan/vua/hoquyly.htm


Hồ Quý Ly (1336 - 1407)

Ông có hai người cô đều được vua Trần Minh Tông lấy làm cung phi và đều trở thành mẹ nhà vua Trần, do đó ông sớm được đưa vào triều đình.

Ban đầu, vua Trần Dụ Tông cho ông làm Trưởng cục Chi hậu (1371), đến vua Trần Nghệ Tông đưa lên làm Khu mật đại sứ, lại gả con gái là công chúa Huy Ninh.

Ông là người có nhiều năng lực về chính trị, kinh tế, văn hóa.

Làm việc trong hoàn cảnh nhà Trần đã suy yếu cực độ, đất nước nghiêng ngả, nhân dân cực khổ, ông không chịu nổi. Ông được cử giữ chức cao nhất trong triều. Năm 1395 Thượng hoàng Trần Nghệ Tông chết, ông được cử làm Phụ chính Thái sư, tước Trung tuyên Vệ quốc Đại vương, nắm trọn quyền hành trong nước.

Năm 1400, ông truất ngôi vua Trần, lập nên nhà Hồ, chấn chỉnh bộ máy quan lại.

Chưa được một năm, Hồ Quý Ly theo cách nhà Trần, nhường ngôi cho con là Hồ Hán Thương, làm Thái Thượng Hoàng.

Hồ Quý Ly là vị vua Việt Nam đầu tiên quyết định dùng chữ Nôm để chấn hưng nền văn hóa dân tộc, cho dịch các kinh, thư, thi. Chính ông đã biên tập thiên "vô dật" để dạy cho con cái nhà quan và soạn ra 14 thiên Minh đạo dâng lên Trần Nghệ Tông khi trước.

Về mặt xã hội, ông thiết lập sở "Quản tế" (như ty y tế ngày nay). ở các lộ, ông đều lập một kho lúa gọi là "Thường bình", lấy tiền công mua lúa trữ vào, phòng những năm mất mùa đem bán rẻ cho dân chúng.

Ông thực thi lại chính sách phân phối ruộng đất, quy định trong nước chỉ trừ đại vương và trưởng công chúa, còn không người nào được phép có quá 10 mẫu ruộng. Số ruộng thừa phải nộp lại cho Nhà nước. Ông còn hạn chế số nô tỳ trong các nhà quyền quý, các gia đình phải tùy theo thứ bậc mà nuôi tôi tớ nhiều hay ít, không được quá số quy định.

Hồ Quý Ly cũng là người đề xướng việc phát hành tiền giấy đầu tiên ở Việt Nam.

Trước sự lăm le xâm lược của nhà Minh, Hồ Quý Ly tích cực chấn chỉnh quân đội, xây thành, đóng thuyền chiến, v.v...

Nhìn chung, những cải cách của Hồ Quý Ly là tích cực, với mong muốn xây dựng một nước Việt Nam cường thịnh, tư tưởng đổi mới của ông cũng rất đáng trân trọng song những cải cách của ông chưa mang lại những kết quả đáng kể.

Triều Hồ thành lập chưa được mấy năm thì quân Minh tràn sang xâm lược. Hồ Quý Ly tổ chức cuộc kháng chiến, song "quân nhà Hồ trăm vạn nhưng không một lòng", Hồ Quý Ly không thể cố thủ bằng cách dựa vào thành quách, cho nên sau 6 tháng kháng cự, ông và con cháu bị giặc Minh bắt đưa về Trung Quốc.

Tuy thất bại, nhưng ông là người có tinh thần tự chủ cao. Đáp lời người Trung Quốc hỏi về phong hóa nước Nam, ông tự hào viết nên một bài thơ:

"Dục vấn An Nam sự
An Nam phong tục thuần
Y quan Đường chế độ
Lễ nhạc Hán quân thần
Ngọc ủng khai tâm tửu
Kim đao chước tế lân
Niên niên nhị tam nguyệt
Đào lý nhất ban xuân"

Tạm dịch:

"An Nam muốn hỏi rõ
Xin đáp: phong tục thuần
Lễ nhạc nghiêm như Hán
Y quan chẳng kém Đường
Dao vàng cá nhỏ vẩy
Bình ngọc rượu lừng hương
Mỗi độ mùa xuân tới
Mận đào nở chật vườn".

Khi còn nắm chính quyền, ông cương quyết đề cao công tác giám sát, chống thói xu thời không dám can gián cái sai của nhà vua khiến quốc pháp bị xem thường. Với quan Ngự sử Trung đô úy Đỗ Tử Trừng là người có trách nhiệm, ông gửi lời trách cứ trong một bài thơ:

"Ô đài cửu hỹ, cấm vô thanh
Đốn sử triều đình phong hiến khinh
Tá vấn Tử Trừng nhu Trung úy
Thư sinh hà sự phụ bình sinh"

Tạm dịch:

"Đài gián từ lâu tiếng lặng thinh
Triều đình để phép bị coi khinh
Tử Trừng, Trung úy sao mềm yếu?
Kẻ sĩ không nên bỏ chí mình!"

Với nhà vua bất tài vô dụng, ông cương quyết phế bỏ. Kẻ giáo điều theo chính thống thì cho rằng thế là thoán nghịch, nhưng nhà sử học công minh thì không thể không thừa nhận đó là việc cần làm, nếu đứng trên lập trường vì quyền lợi đất nước, chứ không vì quyền lợi của một cá nhân, một dòng họ. Đối với nhà vua bất tài mà tham quyền cố vị, ông có bài thơ Ký Nguyên quân (gửi Nguyên quân) viết như sau:

"Tiền hữu dung ám quân
Hôn Đức cập Linh Đức
Hà bất tảo an bài
Đồ sử lao nhân lực"

Dịch là:

"Cũng một duộc vua hèn
Hôn Đức và Linh Đức
Sao chẳng sớm liệu đi?
Chỉ để người nhọc sức!".
(Bản dịch của Tuấn Nghi)


------------------------------
Bài bình luận của buiquochuy
Chưa có vương triều Đại Việt nào có hùng tâm cải cách như Triều Hồ.Trong một thời gian ngắn ngủi,Hồ Quý Ly đã và có định hướng thực hiện:
1/Về kinh tế:Giải phóng sức lao động bằng các chính sách hạn điền,hạn nô,đánh vào tầng lớp quý tộc nhà Trần,tăng lữ,giao đất cho nông nô đã được giải phóng để canh tác.Về tiền tệ,ông phát hành tiền giấy.Đây là bước đột phá trong chính sách tiền tệ của nước ta hồi ấy.
2/Về văn hóa:Tự cường văn hóa bằng việc sử dụng chữ Nôm.Ông cho dịch Kinh Thi ra chữ Nôm để dạy cung nữ và dần dần sẽ phổ biến ra cả nước.
3/Về giáo dục:Phản đối lối học sáo rỗng,từ chương.Năm 1392,ông soạn sách Minh Đạo gồm 14 thiên đưa ra những kiến giải xác đáng về Khổng Tử và những nghi vấn có căn cứ về sách Luận Ngữ.Ông cũng cho mở thêm các trường học ở các lộ Sơn Nam,Kinh Bắc,Hải Đông và định lại phép thi cho có quy củ.
4/Về xã hội:Mở Quảng Tế Thư,một dạng bệnh viện công,chữa bệnh bằng châm cứu và lập kho thóc bán rẻ cho người nghèo.Ông cũng thống nhất các đơn vị đo lường như cân,thước,đấu trên toàn quốc.
Hồ Quý Ly đã thực hiện cuộc cải cách ấy với một quyết tâm cao,với một tài năng xuất chúng và một bản lãnh phi thường.Tuy nhiên rốt cuộc ông đã thất bại,vì:
1/Ông muốn làm một cuộc cải tổ,nhưng không xuất phát từ một phong trào.Dân chúng chưa đủ tầm để hiểu ông,quan lại quý tộc tăng lữ thừa sự thiệt hại để căm thù ông,làm cho ông chân không đến đất,cật chẳng tới trời.
2/Ông không có một đội ngũ tham mưu đủ mạnh để ban hành và thực hiện chính sách tới nơi tới chốn.Nhiều khi chính sách ban hành đúng mà bọn nha lại cố tình không thực hiện hoặc thực hiện sai để thủ lợi cho chúng,cuối cùng thì dân nghèo vẫn bị khổ mà quý tộc thêm căm thù.
3/Ông không có quân đội đủ mạnh và mật vụ đủ đông để giám sát việc thực hiện chính sách và trấn áp các hành vi chống đối ngay từ trứng nước.Cũng vì vậy mà cùng đoạt chính bằng phương pháp bá đạo,cũng giết hại quý tộc của triều trước như Trần Thủ Độ mà triều Trần đứng vững còn Triều Hồ sớm đổ.
4/Và cuối cùng là sự can thiệp của Nhà Minh quá sớm.
Do vậy cuộc cải cách của ông cuối cùng chỉ là cơn bão trong chén nước trà mà thôi.